Những bài thơ hay viết về mùa thu

Mùa Thu là đề tài phong phú nhất cho các nhà thơ, nhà văn viết và sáng tác theo cảm xúc riêng của mình. Mỗi một nhà văn lại tạo một dấu ấn riêng với mùa thu. Sau đây chúng tôi xin điểm qua một vài bài thơ viết về mùa thu được độc giả nhiều thế hệ ưa chuộng.

Người đầu tiên đặt bút vẽ về nàng thu có lẽ là Xuân Diệu. Như chính ông từng tâm sự: " Đối với tôi, mùa thu cũng là mùa xuân...". Chính là tâm sự: trong cái lạnh đầu mùa người ta cần có đối ấy đã làm ông viết bao nhiêu bài thơ về mùa thu. Mùa thu của Xuân Diệu cũng có cái màu vàng như trong thơ ca cổ điển:

"Đây mùa thu tới, mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng"


Nhưng mùa thu trong thơ Xuân Diệu không hcir mang màu sắc của thơ cổ điển. Ngoài cái màu vàng cổ điển ra thì mùa thu của Xuân Diệu mang đậm âm hưởng thơ Pháp:

" Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rủa màu xanh
Những luồng run rẩy runh rinh lá
Đôi nhánh khô gầy sương mỏng manh

(....)

Mây vẩn từng không chim bay đi
Khí trời u uất hận chia li
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa của nhìn xa nghĩ ngợi gì"
(Đây mùa thu tới)

Cái mới của Xuân Diệu chính là tạo cái dáng vẻ mùa thu trên đôi mắt buồn thiếu nữ.

Lưu Trọng Lư lại cảm nhận mùa thu qua âm thanh và màu vàng của chú nai rừng. Con nai xinh xắn ngây thơ ngơ ngác rất được yêu chuộng trong hội họa và thi ca đã hiện ra ở đây gắn liền với cảnh sắc mùa thu rất phương Đông, rất Việt Nam, rất đẹp: cái dáng cao cao của chú nai mà gót chân khi ẩn khi hiện trong mù sương đang chậm rãi theo lối quen từ rừng cao đi xuống nhìn mùa thu là lạ đang về.

" Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng thu" 
(Tiếng thu)

Muà thu cuả thi sĩ Bùi Giáng cũng là những thở than không dứt trong cuộc đời lang bạt cuả thi nhân:

"Lớp phiêu bồng mọc trăng ngàn ,
Thành xưa phố cũ muôn vàn phía sau .../
Hay
" Muà thu nơi đâu ?
Nguời em mắt nâu ,
Tóc dài sợi nhỏKhông em chín đỏ trái sầu ..."
(Cung trầm Tuởng )

Câu chuyện tình thu buồn của T.T.KH với những tâm sự não nề ẩn chứa một cách xót xa cay đắng trong những bài thơ Hai Sắc Hoa Ty Gôn, Bài Thơ Thứ Nhất, Đan Áo Cho Chồng, Bài Thơ Cuối Cùng... đã hơn một thời gây nhiều xúc động trong giới văn học:

"...Từ đấy, thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ..."


Nhà thơ Bích Khê của thời kỳ Thơ Mới những năm bốn mươi thế kỷ XX, chỉ cần hai câu đã dựng dậy cả mùa thu, hay đến bàng hoàng:

"Ô hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông."
(Tì bà)

Nếu bạn biết tiếng Việt, cảm thụ được âm thanh trầm bổng của ngôn ngữ Việt, bạn sẽ cùng tôi xuýt soa hai câu vẽ mùa thu này của Huy Cận:

"Vi vu gió hút nẻo vàng
Một trời thu rộng mấy hàng thu nao."

Có màu sắc, có âm thanh gợi lên từ từng từ, từng nhóm từ, từ nhạc điệu reo lên của cả câu thơ lục bát rất Việt Nam này. Trong số bài hàng đầu của mình, Huy Cận còn có “Thu rừng”:

"Nai cao gót lẫn trong mù,
Xuống rừng nẻo thuộc nhìn thu mới về"

ôi dường như bối rối khi động đến hàng nghìn câu thơ đầy gợi cảm của mấy thế hệ thi sĩ tài năng khi viết về mùa thu đất nước và mùa thu rất riêng của họ, kể từ sau cuộc Cách mạng mùa thu 8-1945 tới nay. Nguyễn Đình Thi với xúc cảm nao nức của người dân một nước tự do độc lập đứng giữa mùa thu 1949 ở vùng cao Việt Bắc:

"Mùa thu nay khác rồi
Tôi đứng nghe vui giữa núi đồi
Gió thổi rừng tre phấp phới
Trời thu thay áo mới
Trong biếc nói cười thiết tha."


Thi sĩ Thanh Quế, bạn tôi, ngay giữa những năm 70 ác liệt của chiến tranh, anh đã sững người trước vẻ đẹp của núi rừng Tây Nguyên khi:

"Đặt chân lên đá sắc
Trập trùng mùa thu."

Vẫn cứ nên kể thêm hai câu này của thi sĩ Đỗ Quý Bông viết mới đây:

"Thế là trời đã sang thu
Và tôi lại được trùng tu lá vàng."

Thơ ca hiện đại vẫn tiếp tục viết về mùa thu với các chủ đề, cảm xúc khác nhau:"Thu sầu", "thu buồn", "hạnh phúc mùa thu"...Điều đó cho chúng ta thấy một điều mùa thu luôn là thi liệu muôn đời đối với các thi sĩ.

Trang Dh

Các bài viết tiếp theo

Tin liên kết